應天長 蕭寺歲暮,逢洞簫客

清代 陳洵
妝梅夢靨,流水步塵,黃昏梵宇深寂。又是染霜奩月,微微變林色。 殘年事,蕭寺客。念過此、迅如煙驛。暮雲外、一笑相逢,竟認頭白。 憔悴共天涯,往事旗亭,尋常付陳跡。幾度意銷魂斷,平居睇鄉國。 傷歌淚,痕暗藉。更萬感、盡非疇昔。俊游遠,撲面風花,還記今夕。
zhuāng méi mèng   liú shuǐ chén   huáng hūn fàn shēn yòu shì rǎn shuāng lián yuè wēi   wēi biàn lín    
cán nián shì   xiāo niàn guò xùn yān yún wài xiào xiāng féng jìng rèn tóu bái            
qiáo cuì gòng tiān   wǎng shì tíng   xún cháng chén xiāo hún duàn píng   xiāng guó    
shāng lèi   hén àn gèng wàn gǎn jǐn fēi chóu jùn yóu yuǎn miàn fēng   huā hái jīn