應天長 次清真韻

近現代 添雪齋
層陰帶雨,裁柳瘞花,零星落盡春色。畫閣惘然煙落,飄綿近寒食。 猶難見、雙燕客。別舊地、杏梁空寂。捲簾處、商略黃昏,莫添狼藉。 如此趁東風,呼喚清寒,吹冷賦愁壁。卻遣昔人回首,傷心月前宅。 青蕪里、平翠陌。問在否、去尋無跡。又漸遠、縹緲晨溪,何日重識?
céng yīn dài   cái liǔ huā   líng xīng luò jǐn chūn huà wǎng rán yān luò piāo   mián jìn 綿 hán shí    
yóu nán jiàn shuāng yàn bié jiù xìng liáng kōng juǎn lián chù shāng lüè huáng hūn tiān láng              
chèn dōng fēng   huàn qīng hán   chuī lěng chóu què qiǎn rén huí shǒu shāng   xīn yuè qián zhái    
qīng píng cuì wèn zài fǒu xún yòu jiàn yuǎn piāo miǎo chén zhòng shí