應天長

宋代 陳允平
流鶯喚夢,芳草帶愁,東風料峭寒色。又見杏漿餳餳粥,家家禁菸食。江湖幾年倦客。曾慣識、淒涼岑寂。苦吟瘦,蕭索詩腸,空愧郊籍。 春事正溪山,柳霧花塵,深映翠蘿壁。更謝多情雙燕,歸來舊庭宅。情絲亂游巷陌。悵容易、萬紅陳跡。酒旗直,綠水橋邊,猶記曾識。
liú yīng huàn mèng   fāng cǎo dài chóu   dōng fēng liào qiào hán yòu jiàn xìng jiāng 漿 táng táng zhōu   jiā jiā jìn yān shí jiāng nián juàn céng guàn shí liáng cén yín shòu   xiāo suǒ shī cháng   kōng kuì jiāo
chūn shì zhèng shān   liǔ huā chén   shēn yìng cuì luó gèng xiè duō qíng shuāng yàn   guī lái jiù tíng zhái qíng luàn yóu xiàng chàng róng wàn hóng chén jiǔ zhí   shuǐ qiáo biān   yóu céng shí