應天長·松陵秋已老

宋代 葉夢得
松陵秋已老,正柳岸田家,酒醅初熟。鱸膾蓴羹,萬里水天相續。扁舟凌浩渺,寄一葉、暮濤吞沃。青箬笠,西塞山前,自翻新曲。來往未應足。便細雨斜風,有誰拘束。陶寫中年,何待更須絲竹。鴟夷千古意,算入手、比來尤速。最好是,千點雲峰,半篙澄綠。
sōng líng qiū lǎo   zhèng liǔ àn tián jiā   jiǔ pēi chū shú kuài chún gēng   wàn shuǐ tiān xiàng piān zhōu líng hào miǎo   tāo tūn qīng ruò   西 sài shān qián   fān xīn lái wǎng wèi yìng biàn 便 xié fēng   yǒu shuí shù táo xiě zhōng nián   dài gèng zhú chī qiān   suàn shǒu lái yóu zuì hǎo shì   qiān diǎn yún fēng   bàn gāo chéng