櫻桃

宋代 蘇軾
獨遶櫻桃樹,酒醒喉肺乾。 莫除枝上露,從向口中漙。
rào yīng táo shù   jiǔ xǐng hóu fèi qián  
chú zhī shàng   cóng xiàng kǒu zhōng tuán