罌粟花

宋代 董嗣杲
紅白花開委暮塵,野糧能療野居貧。長腰可抵豐年米,蒼玉難資食肉人。 石缽柳槌研乳細,春苗秋實薦香新。馬前見此羈懷惡,強飯應鐘萬里身。
hóng bái huā kāi wěi chén   liáng néng liáo pín cháng yāo fēng nián cāng   nán shí ròu rén    
shí liǔ chuí yán   chūn miáo qiū shí jiàn xiāng xīn qián jiàn huái è qiáng   fàn yìng zhōng wàn shēn