瑛侍者欲再遊方作此勉之

宋代 李之儀
精神秀髮真獅子,聳壑昂霄似出林。擊竹有聲先了悟,拈花微笑已知音。 新詩富健疑披錦,妙字清奇不換金。往往秋高又飛錫,白雲來去本無心。
jīng shén xiù zhēn shī zi   sǒng áng xiāo shì chū lín zhú yǒu shēng xiān liǎo   niān huā wēi xiào zhī yīn
xīn shī jiàn jǐn   miào qīng huàn jīn wǎng wǎng qiū gāo yòu fēi   bái yún lái běn xīn