英石鋪道中

宋代 楊萬里
一路石山春更綠,見骨也無斤許肉。 一峰過了一峰來,病眼將迎看不足。 先生盡日行石間,恰如蟻子緣假山。 穿雲渡水千萬曲,此身元不離岩巒。 莫嫌宿處破茅屋,四方八面森冰玉。 孤峰高絕連峰低,岡者如廩尖如錐。 蒼然秀色借不得,春風領入玉東西。 英州那得許多石,誤入天公假山國。
shí shān chūn gèng   jiàn jīn ròu  
fēng guò le fēng lái   bìng yǎn jiàng yíng kàn  
xiān sheng jìn xíng shí jiān   qià yuán jiǎ shān  
chuān 穿 yún shuǐ qiān wàn   shēn yuán yán luán  
xián 宿 chù máo   fāng miàn sēn bīng  
fēng gāo jué lián fēng   gāng zhě lǐn jiān zhuī  
cāng rán xiù jiè   chūn fēng lǐng dōng 西  
yīng zhōu de duō shí   tiān gōng jià shān guó