應令詩

南北朝 蕭綱
蠡浦急兮川路長,白雲重兮出帝鄉。平原忽兮遠極目,江甸阻兮羈心傷。 樹廬岳兮高且峻,瞻派水兮去泱泱。遠煙生兮含山勢,風散花兮傳馨香。 臨清波兮望石鏡,瞻鶴嶺兮睇仙莊。望邦畿兮千里曠,悲遙夜兮九迴腸。 顧龍樓兮不可見,徒送目兮淚沾裳。
chuān cháng   bái yún zhòng chū xiāng píng yuán yuǎn   jiāng diàn xīn shāng
shù yuè gāo qiě jùn   zhān pài shuǐ yāng yāng yuǎn yān shēng hán shān shì   fēng sàn huā chuán xīn xiāng
lín qīng wàng shí jìng   zhān lǐng xiān zhuāng wàng bāng qiān kuàng   bēi yáo jiǔì huí cháng
lóng lóu jiàn   sòng lèi zhān shang