應江右月課賦得西風韻限十一真
秋結孤心愁煞人,散成劍氣破青蘋。離鴻聲怨衡山遠,落葉寒吹渭水頻。
欲馭長車爭藉力,詎知清界竟揚塵。可能好景亂雲外,只是俗眸看不真。
qiū
秋
jié
結
gū
孤
xīn
心
chóu
愁
shà
煞
rén
人
,
sàn
散
chéng
成
jiàn
劍
qì
氣
pò
破
qīng
青
píng
蘋
。
。
lí
離
hóng
鴻
shēng
聲
yuàn
怨
héng
衡
shān
山
yuǎn
遠
,
luò
落
yè
葉
hán
寒
chuī
吹
wèi
渭
shuǐ
水
pín
頻
。
。
yù
欲
yù
馭
cháng
長
chē
車
zhēng
爭
jí
藉
lì
力
,
jù
詎
zhī
知
qīng
清
jiè
界
jìng
竟
yáng
揚
chén
塵
。
。
kě
可
néng
能
hǎo
好
jǐng
景
luàn
亂
yún
雲
wài
外
,
zhǐ
只
shì
是
sú
俗
móu
眸
kàn
看
bù
不
zhēn
真
。
。