迎暉閣

宋代 李之儀
霜風吹我衣,日短歸路長。放懷即可家,何適非吾鄉。 稍聞東南隅,勝致寓一方。超然世外人,雞黍隨低昂。 檐甍辟無際,戶牖延初光。孰雲日月久,但知歲時康。 每逢會心處,萬境不得藏。何當駕修輪,飛雲共迴翔。 淋漓非所期,遠目聊徜徉。庶幾蟹眼白,打出鵝兒黃。
shuāng fēng chuī   duǎn guī cháng fàng huái jiā   shì fēi xiāng
shāo wén dōng nán   shèng zhì fāng chāo rán shì wài rén   shǔ suí áng
yán méng   yǒu yán chū guāng shú yún yuè jiǔ   dàn zhī suì shí kāng
měi féng huì xīn chù   wàn jìng cáng dāng jià xiū lún   fēi yún gòng huí xiáng
lín fēi suǒ   yuǎn liáo cháng yáng shù xiè yǎn bái   chū é ér huáng