潁川城東野老

宋代 蘇轍
我歸潁川無故人,城東野老須如銀。 少年椎埋起黃塵,晚歲折節依仙真。 走如麏鹿人莫親,呼來上堂飲清樽。 踞床閉目略頻伸,指我黃河出崑崙。 東流入海還天津,沐浴周遍才逡巡。 嬰兒跏趺乘日輪,脫身遊戲走四鄰。 逢人不告非自珍,許我已老知閉門。 東朝太行款真君,告我不返游峨岷。 還家一舍臥不晨,闔棺空空但衣巾。 平生自言師洞賓,嗟世賤目貴所聞。
guī yǐng chuān rén   chéng dōng lǎo yín  
shào nián chuí mái huáng chén   wǎn suì zhé jié xiān zhēn  
zǒu jūn 鹿 rén qīn   lái shàng táng yǐn qīng zūn  
chuáng lüè pín shēn   zhǐ huáng chū kūn lún  
dōng liú hǎi hái tiān jīn   zhōu biàn cái qūn xún  
yīng ér jiā chéng lún   tuō shēn yóu zǒu lín  
féng rén gào fēi zhēn   lǎo zhī mén  
dōng cháo tài háng kuǎn zhēn jūn   gào fǎn yóu é mín  
huán jiā shè chén   guān kōng kōng dàn jīn  
píng shēng yán shī dòng bīn   jiē shì jiàn guì suǒ wén