唐代 羅鄴
暖辭雲谷背殘陽,飛下東風翅漸長。卻笑金籠是羈絆, 豈知瑤草正芬芳。曉逢溪雨投紅樹,晚囀宮樓泣舊妝。 何事離人不堪聽,灞橋斜日裊垂楊。
nuǎn yún bèi cán yáng   fēi xià dōng fēng chì jiàn zhǎng què xiào jīn lóng shì bàn  
zhī yáo cǎo zhèng fēn fāng xiǎo féng tóu hóng shù   wǎn zhuàn gōng lóu jiù zhuāng
shì rén kān tīng   qiáo xié niǎo chuí yáng