宋代 丁謂
刷羽幽棲地,啼克上苑間。 金衣何睍睆,簧舌苦綿蠻。 百囀情無及,遷喬迥莫攀。 可憐求友意,出谷便關關。
shuā yōu   shàng yuàn jiān  
jīn xiàn huǎn   huáng shé mián 綿 mán  
bǎi zhuàn qíng   qiān qiáo jiǒng pān  
lián qiú yǒu   chū biàn 便 guān guān