宋代 王鎡
竹風吹動草根塵,熠熠高底自照身。 每夜囊盛光到曉,書齋送輿少燈人。
zhú fēng chuī dòng cǎo gēn chén   gāo zhào shēn  
měi náng shèng guāng dào xiǎo   shū zhāi sòng 輿 shǎo dēng rén