唐代 李嶠
芳樹雜花紅,群鶯亂曉空。聲分折楊吹,嬌韻落梅風。 寫囀清弦里,遷喬暗木中。友生若可冀,幽谷響還通。
fāng shù huā hóng   qún yīng luàn xiǎo kōng shēng fēn shé yáng chuī   jiāo yùn luò méi fēng
xiě zhuàn qīng xián   qiān qiáo àn zhōng yǒu shēng ruò   yōu xiǎng hái tōng