隱甫聖可子儀同游寶蓮分韻得郭字

宋代 馮時行
海縣一廛市,天地一郛郭。 跼蹐礙高厚,而況自羈絡。 末俗競芒忽,訟紙霜葉落。 平心作巨帚,一掃付清廓。 無事我所得,超然解塵縛。 天淨鏡磨垢,日炫眼刮膜。 野水照曳杖,山煙薦飛屩。 清朋璠璵姿,興寄相領略。 世間出世間,秋風古蘭若。 翠巘拂觚稜,紫蘇濫關鑰。 晨鐘隱町疃,香霧散林薄。 竹密萬夫靜,樹迸蒼虬躍進。 黏壁篆乾蝸,檐絲下晴蠖。 蒲團便熟倚,茗碗快自瀹。 性與香火冷,身脫簿領虐。 理窟深探討,迷津銳疏鑿。 心期跨汗漫,知音付丘壑。 俯仰三十秋,痛被造化謔。 貧窮道味勝,老大世故約。 妄念春朝冰,不作間市瘧。 出據廓廟地,入分禽鳥樂。 時來屈伸指,胸次何綽綽。 一官馳負擔,五斗代莖獲。 看山未害廉,塵跡詎可削。 倦鳥爭暝樹,短景轉修閣。 一來固未厭,再至良不惡。 明日復命駕,便道過龍鶴。
hǎi xiàn chán shì   tiān guō
ài gāo hòu   ér kuàng luò
jìng máng   sòng zhǐ shuāng luò
píng xīn zuò zhǒu   sǎo qīng kuò
shì suǒ de   chāo rán jiě chén
tiān jìng jìng gòu   xuàn yǎn guā
shuǐ zhào zhàng   shān yān jiàn fēi juē
qīng péng fán 姿   xīng xiāng lǐng lüè
shì jiān chū shì jiān   qiū fēng lán
cuì yǎn léng   làn guān yuè
chén zhōng yǐn tǐng tuǎn   xiāng sàn lín
zhú wàn jìng   shù bèng cāng qiú yuè jìn
nián zhuàn qián   yán xià qíng huò
tuán biàn 便 shú   míng wǎn kuài yuè
xìng xiāng huǒ lěng   shēn tuō 簿 lǐng nüè
shēn tàn tǎo   jīn ruì shū záo
xīn kuà hàn màn   zhī yīn qiū
yǎng sān shí qiū   tòng bèi zào huà xuè
pín qióng dào wèi shèng   lǎo shì yuē
wàng niàn chūn cháo bīng   zuò jiān shì nüè
chū kuò miào   fēn qín niǎo
shí lái shēn zhǐ   xiōng chuò chuò
guān chí dān   dǒu dài jīng huò
kàn shān wèi hài lián   chén xuē
juàn niǎo zhēng míng shù   duǎn jǐng zhuǎn xiū
lái wèi yàn   zài zhì liáng è
míng mìng jià   biàn 便 dào guò lóng