印度在禪河庵與予寺舍相距五里紀事 其二

明代 邢昉
古樹三四圍,清陰剛覆屋。晴雨相代間,蔥菁壓群木。 我友與我鄰,幽然隔蒼綠。登陟頗無阻,往還徑當熟。 杳杳數旬內,至今虛一宿。當密意反疏,以此成幽躅。 盼君筍出土,瀹之飽我腹。斯時欲往情,較深於看竹。
shù sān wéi   qīng yīn gāng qíng xiāng dài jiān   cōng jīng qún
yǒu lín   yōu rán cāng dēng zhì   wǎng huán jìng dāng shú
yǎo yǎo shù xún nèi   zhì jīn xiǔ 宿 dāng fǎn shū   chéng yōu zhú
pàn jūn sǔn chū   yuè zhī bǎo shí wǎng qíng   jiào shēn kàn zhú