因讀黃魯直所與周法曹詩詩與字俱好以此寄之

宋代 孔平仲
魯直之文如電坼霜開,魯直之書如雨行冰散。駸駸步驟日加遠,與子三年不相見。 庭柯未長一尺圍,起視孤標插星漢。昨朝誦子所作詩,使我自失長嗟嘆。 我衰力薄空辛勤,直欲為子焚筆研。此才不使重台閣,四十青衫尚為縣。 南山積雪玉倚空,高亭壓城天北風。安得與子跨飛鴻,與我共哦清景中。 鏘金紆紫世不空,豪傑卓犖豈易逢。願言與子長相從,四方上下為雲龍。
zhí zhī wén diàn chè shuāng kāi   zhí zhī shū xíng bīng sàn qīn qīn zhòu jiā yuǎn   zi sān nián xiāng jiàn    
tíng wèi zhǎng chǐ wéi   shì biāo chā xīng hàn zuó cháo sòng zi suǒ zuò shī shǐ   使 shī cháng jiē tàn    
shuāi kōng xīn qín   zhí wèi zi fén yán cái shǐ zhòng 使 tái   shí qīng shān shàng wèi xiàn    
nán shān xuě kōng   gāo tíng chéng tiān běi fēng ān zi kuà fēi hóng   gòng ó qīng jǐng zhōng    
qiāng jīn shì kōng   háo jié zhuó luò féng yuàn yán cháng xiāng cóng   fāng shàng xià wèi yún lóng