以墨戲歸志宏復有詩來次韻答之

宋代 李綱
玉局老仙人共許,秀骨於今已黃土。人間無復見文章,空餘戲墨歸囊楮。 子能藏蓄真好事,便可秘惜傳千古。試將短句贊幽姿,卻對此君難下語。 年來懶惰百事廢,欲把鋤犁逐農圃。會栽脩竹滿園池,為引清風到庭戶。 子詩往複句益奇,發我狂吟那可禦。 超然對竹更吟詩,此病未知誰得愈。
lǎo xiān rén gòng   xiù jīn huáng rén jiān jiàn wén zhāng kōng   guī náng chǔ    
zi néng cáng zhēn hǎo shì   biàn 便 chuán qiān shì jiāng duǎn zàn yōu què 姿   duì jūn nán xià    
nián lái lǎn duò bǎi shì fèi   chú zhú nóng huì zāi xiū zhú mǎn yuán 滿 chí wèi   yǐn qīng fēng dào tíng    
zi shī wǎng   kuáng yín  
chāo rán duì zhú gèng yín shī   bìng wèi zhī shuí