一落索

宋代 楊澤民
識盡人間甘苦。不如歸去。先來孤館客愁多,更傾下、連宵雨。 盡日登山繞樹。祿非尺素。竹雞啼了杜鵑啼,甚都在、人愁處。
shí jìn rén jiān gān guī xiān lái guǎn chóu duō   gèng qīng xià lián xiāo
jìn dēng shān rào shù 祿 fēi chǐ zhú le juān   shèn dōu zài rén chóu chù