倚樓

宋代 韓淲
湖山咫尺懶追游,獨倚危樓已白頭。初夏風光還荏苒,乍晴雲物正飛浮。 長吟自可千篇在,小醉誰能萬事休。轂擊肩摩爭輦路,不知虛度幾春秋。
shān zhǐ chǐ lǎn zhuī yóu   wēi lóu bái tóu chū xià fēng guāng hái rěn rǎn zhà   qíng yún zhèng fēi    
cháng yín qiān piān zài   xiǎo zuì shuí néng wàn shì xiū jiān zhēng niǎn   zhī chūn qiū