一龕

宋代 范成大
一龕窄似鳥窠禪,世界悠悠任大千。 與老有情冬後暖,去仙無幾日高眠。 斫開竹後初三逕,忘卻詩來又一年。 破戒忽題無味句,劣能成字不成篇。
kān zhǎi shì niǎo chán   shì jiè yōu yōu rèn qiān
lǎo yǒu qíng dōng hòu nuǎn   xiān gāo mián
zhuó kāi zhú hòu chū sān jìng   wàng què shī lái yòu nián
jiè wèi   liè néng chéng chéng piān