一絕寄家

宋代 鄭剛中
驚枕夢回常半夜,倚樓魂斷是斜陽。 如何行李猶淹泊,未報蒲帆過武昌。
jīng zhěn mèng huí cháng bàn   lóu hún duàn shì xié yáng
xíng yóu yān   wèi bào fān guò chāng