一翦梅·竹里疏枝總是梅

宋代 韓元吉
竹里疏枝總是梅。月白霜清,猶未全開。相逢聊與著詩催。要趁金波,滿泛金杯。 多病慚非作賦才。醉到花前,探得春回。明年公已在鸞台。看取春風,丹詔重來。
zhú shū zhī zǒng shì méi yuè bái shuāng qīng   yóu wèi quán kāi xiāng féng liáo zhù shī cuī yào chèn jīn   mǎn 滿 fàn jīn bēi
duō bìng cán fēi zuò cái zuì dào huā qián   tàn chūn huí míng nián gōng zài luán tái kàn chūn fēng   dān zhào chóng lái