一翦梅(聞箜篌)

宋代 韓淲
縹渺神仙雲霧窗。說與蘇州,未斷人腸。帶湖煙月墮蒼茫。喚醒嫦娥,春筍纖長。 馬上琵琶半額妝。撥盡相思,十二巫陽。疏□清夢入瀟湘。佩玉鳴鸞,吹下天香。
piǎo miǎo shén xiān yún chuāng shuō zhōu   wèi duàn rén cháng dài yān yuè duò cāng máng huàn xǐng cháng é   chūn sǔn xiān cháng
shàng pa bàn é zhuāng jǐn xiāng   shí èr yáng shū   qīng mèng xiāo xiāng pèi míng luán   chuī xià tiān xiāng