一翦梅
塵灑衣裾客路長。霜林已晚,秋蕊猶香。別離觸處是悲涼。夢裡青樓,不忍思量。
天宇沈沈落日黃。雲遮望眼,山割愁腸。滿懷珠玉淚浪浪。欲倩西風,吹到蘭房。
chén
塵
sǎ
灑
yī
衣
jū
裾
kè
客
lù
路
cháng
長
。
。
shuāng
霜
lín
林
yǐ
已
wǎn
晚
,
qiū
秋
ruǐ
蕊
yóu
猶
xiāng
香
。
。
bié
別
lí
離
chù
觸
chù
處
shì
是
bēi
悲
liáng
涼
。
。
mèng
夢
lǐ
里
qīng
青
lóu
樓
,
bù
不
rěn
忍
sī
思
liáng
量
。
。
tiān
天
yǔ
宇
shěn
沈
shěn
沈
luò
落
rì
日
huáng
黃
。
。
yún
雲
zhē
遮
wàng
望
yǎn
眼
,
shān
山
gē
割
chóu
愁
cháng
腸
。
。
mǎn
滿
huái
懷
zhū
珠
yù
玉
lèi
淚
làng
浪
làng
浪
。
。
yù
欲
qiàn
倩
xī
西
fēng
風
,
chuī
吹
dào
到
lán
蘭
fáng
房
。
。