一剪梅
百載心情付一秋,雲外殘陽,月下西樓。憑誰嚼盡五更幽?
確的寒燈,恍惚低丘。
如此江山是我儔?人說春歸,我看無由。但知燕子卻來時,正是人間,水謝花流。
bǎi
百
zǎi
載
xīn
心
qíng
情
fù
付
yī
一
qiū
秋
,
yún
雲
wài
外
cán
殘
yáng
陽
,
yuè
月
xià
下
xī
西
lóu
樓
。
。
píng
憑
shuí
誰
jué
嚼
jǐn
盡
wǔ
五
gēng
更
yōu
幽
?
què
確
de
的
hán
寒
dēng
燈
,
huǎng
恍
hū
惚
dī
低
qiū
丘
。
。
rú
如
cǐ
此
jiāng
江
shān
山
shì
是
wǒ
我
chóu
儔
?
rén
人
shuō
說
chūn
春
guī
歸
,
wǒ
我
kàn
看
wú
無
yóu
由
。
。
dàn
但
zhī
知
yàn
燕
zi
子
què
卻
lái
來
shí
時
,
zhèng
正
shì
是
rén
人
jiān
間
,
shuǐ
水
xiè
謝
huā
花
liú
流
。
。