一翦梅

宋代 周文璞
風韻蕭疏玉一團。更著梅花,輕裊雲鬟。這回不是戀江南。只是溫柔,天上人間。 賦罷閒情共倚闌。江月庭蕪,總是銷魂。流蘇斜掩燭花寒。一樣眉尖,兩處關山。
fēng yùn xiāo shū tuán gèng zhe méi huā   qīng niǎo yún huán zhè huí shì liàn jiāng nán zhǐ shì wēn róu   tiān shàng rén jiān
xián qíng gòng lán jiāng yuè tíng   zǒng shì xiāo hún liú xié yǎn zhú huā hán yàng méi jiān   liǎng chù guān shān