一斛珠

宋代 晁端禮
相思最苦。別來有甚好情緒。夜間無限悽惶處。睡不著時,沒個人言語。 所恨不能飛上路。書書只怪遲歸去。外邊閒事無心覷。直自我咱,怕你惡腸肚。
xiāng zuì bié lái yǒu shèn hǎo qíng jiān xiàn huáng chù shuì zhù shí   méi rén yán
suǒ hèn néng fēi shàng shū shū zhǐ guài chí guī wài bian xián shì xīn zhí zán   è cháng