一斛珠

宋代 晁端禮
傷春懷抱。清明過後鶯聲老。勸君莫向愁人道。又被香輪,碾破青青草。 夜來風雨連清曉。鞦韆院落無人到。夢回酒醒愁多少。猶賴春寒,未放花開了。
shāng chūn huái bào qīng míng guò hòu yīng shēng lǎo quàn jūn xiàng chóu rén dào yòu bèi xiāng lún   niǎn qīng qīng cǎo
lái fēng lián qīng xiǎo qiū qiān yuàn luò rén dào mèng huí jiǔ xǐng chóu duō shǎo yóu lài chūn hán   wèi fàng huā kāi le