遺懷

清代 慧霖
雲自高飛水自流,清風拂拂擬仙遊。寸絲不掛真行腳,長物全無且掉頭。 未到百年空萬想,能超一劫已千秋。前因後果分明在,欲喚山猿與唱酬。
yún gāo fēi shuǐ liú   qīng fēng xiān yóu cùn guà zhēn xíng jiǎo   cháng quán qiě diào tóu
wèi dào bǎi nián kōng wàn xiǎng   néng chāo jié qiān qiū qián yīn hòu guǒ fēn míng zài   huàn shān yuán chàng chóu