憶鶴

唐代 劉得仁
自爾歸仙后,經秋又過春。白雲尋不得,紫府去無因。 此地空明月,何山伴羽人。終期華表上,重見令威身。
ěr guī xiān hòu   jīng qiū yòu guò chūn bái yún xún   yīn
kōng míng yuè   shān bàn rén zhōng huá biǎo shàng   zhòng jiàn lìng wēi shēn