貽高讜

唐代 方干
都緣相府有宗兄,卻恐妨君正路行。 石上長松自森秀,雪中孤玉更凝明。 西陵曉月中秋色,北固軍鼙半夜聲。 幸有清才與洪筆,何愁高節不公卿。
dōu yuán xiāng yǒu zōng xiōng   què kǒng fáng jūn zhèng xíng
shí shàng cháng sōng sēn xiù   xuě zhōng gèng níng míng
西 líng xiǎo yuè zhōng qiū   běi jūn bàn shēng
xìng yǒu qīng cái hóng   chóu gāo jié gōng qīng