一峰雲外庵和韻四景四首 其四

元代 惟則
衲被蒙頭宿火紅,雪寒愁聽上方鍾。開門忽怪山為海,萬疊銀濤露一峰。
bèi méng tóu 宿 huǒ hóng   xuě hán chóu tīng shàng fāng zhōng kāi mén guài shān wèi hǎi   wàn dié yín tāo fēng