一萼紅·玉嬋娟

宋代 王沂孫
玉嬋娟。甚春餘雪盡,猶未跨青鸞。疏萼無香,柔條獨秀,應恨流落人間。記曾照、黃昏淡月,漸瘦影、移上小闌干。一點清魂,半枝空色,芳意班班。重省嫩寒清曉,過斷橋流水,問信孤山。冰粟微銷,塵衣不浣,相見還誤輕攀。未須訝、東南倦客,掩鉛淚、看了又重看。故國吳天樹老,雨過風殘。
chán juān shén chūn xuě jǐn   yóu wèi kuà qīng luán shū è xiāng   róu tiáo xiù   yīng hèn liú luò rén jiān céng zhào huáng hūn dàn yuè   jiàn shòu yǐng shàng xiǎo lán gān diǎn qīng hún   bàn zhī kōng   fāng bān bān zhòng shěng nèn hán qīng xiǎo   guò duàn qiáo liú shuǐ   wèn xìn shān bīng wēi xiāo   chén huàn   xiāng jiàn hái qīng pān wèi dōng nán juàn   yǎn qiān lèi kàn le yòu zhòng kàn guó tiān shù lǎo   guò fēng cán