一萼紅·艤孤篷

宋代 張儼
艤孤篷。正叢篁護碧,流水曲池通。傴僂穿岩,紆盤尋徑,忽見倒影凌空。擁一片、花陰無地,細看來、猶帶古春風。勝事園林,舊家陶謝,詩酒相逢。眼底煙霞無數,料神仙即我,何處崆峒。清氣分來,生香不斷,洞戶自有雲封。認奇字、摩挲峭石,聚萬景、只在此山中。人倚虛闌喚鶴,月白千峰。
péng zhèng cóng huáng   liú shuǐ chí tōng chuān 穿 yán   pán xún jìng   jiàn dào yǐng líng kōng yōng piàn huā yīn   kàn lái yóu dài chūn fēng shèng shì yuán lín   jiù jiā táo xiè   shī jiǔ xiāng féng yǎn yān xiá shù   liào shén xiān   chǔ kōng tóng qīng fēn lái   shēng xiāng duàn   dòng yǒu yún fēng rèn qiào shí   wàn jǐng zhī zài shān zhōng rén lán huàn   yuè bái qiān fēng