憶洞庭

宋代 劉敞
少年慷慨輕遠行,出入楚越多所經。每令百川盡衣帶,獨憶岳陽觀洞庭。 方輿沈潛似無地,倚蓋回還徒見星。始疑上帝限南北,恐有漏澤連青冥。 西風八月氛霧收,曠宇千里令人醒。苦為外境相誘掖,欲棄塵世浮滄溟。 當時發狂頗自怪,真擬乘興攜湘靈。至今侷促不如意,坐視歲月無時停。 涼秋滿眼更多感,回首尚覺君山青。
shào nián kāng kǎi qīng yuǎn xíng   chū chǔ yuè duō suǒ jīng měi lìng bǎi chuān jǐn dài   yuè yáng guān dòng tíng
fāng 輿 shěn qián shì   gài huí huán jiàn xīng shǐ shàng xiàn nán běi   kǒng yǒu lòu lián qīng míng
西 fēng yuè fēn shōu   kuàng qiān lìng rén xǐng wèi wài jìng xiāng yòu   chén shì cāng míng
dāng shí kuáng guài   zhēn chéng xìng xié xiāng líng zhì jīn   zuò shì suì yuè shí tíng
liáng qiū mǎn 滿 yǎn gèng duō gǎn   huí shǒu shàng jué jūn shān qīng