一叢花 並蒂蓮

清代 曹貞吉
碧幢翠蓋舞風輕。照水兩亭亭。金塘好暖鴛鴦睡,孤飛下、宿鷺還驚。 漢殿雙棲,江東並嫁,一樣曉妝明。 更疑人傍楚皋行。解佩悄無聲。紅衣對拂光凌亂,平分取、玉露金莖。 臂是同彎,心憐共苦,絲引暗愁生。
zhuàng cuì gài fēng qīng zhào shuǐ liǎng tíng tíng jīn táng hǎo nuǎn yuān yāng shuì   fēi xià 宿 hái jīng
hàn diàn 殿 shuāng   jiāng dōng bìng jià   yàng xiǎo zhuāng míng
gèng rén bàng chǔ gāo xíng jiě pèi qiāo shēng hóng duì guāng líng luàn   píng fēn jīn jīng
shì tóng wān   xīn lián gòng   yǐn àn chóu shēng