一百五日行

宋代 陸游
一百五日東郊時,陂塘水滿雨如絲。 人家青煙不禁火,俚俗豈復思子推?舊墳年多木已拱,新墳積土高累累。 老鴉飛鳴銜肉去,紙錢雨濕掛樹枝。 深松茂柏死自樂,地下應笑生人悲。 眼中青山身後冢,此事決定君何疑。 風吹雲破日下照,小灘碎礫光陸離。 停車暫憩道傍舍,解囊且補殘春詩。
bǎi dōng jiāo shí   bēi táng shuǐ mǎn 滿  
rén jiā qīng yān jīn huǒ   tuī   jiù fén nián duō gǒng   xīn fén gāo lěi lěi  
lǎo fēi míng xián ròu   zhǐ qián shī guà shù zhī  
shēn sōng mào bǎi   xià yīng xiào shēng rén bēi  
yǎn zhōng qīng shān shēn hòu zhǒng   shì jué dìng jūn  
fēng chuī yún xià zhào   xiǎo tān suì guāng  
tíng chē zàn dào bàng shè   jiě náng qiě cán chūn shī