夜坐中庭涼甚

宋代 陸游
銀漢迢迢夜氣澄,都忘朝暮困蚊蠅。 月從東涌行空闊,風自南來洗鬱蒸。 渴解似嘗仙掌露,魂清如近玉壼冰。 誰知此際超然處,不減廬山入定僧?
yín hàn tiáo tiáo chéng   dōu wàng zhāo kùn wén yíng
yuè cóng dōng yǒng xíng kōng kuò   fēng nán lái zhēng
jiě shì cháng xiān zhǎng   hún qīng jìn kǔn bīng
shéi zhī chāo rán chù   jiǎn shān dìng sēng