夜坐有感寄子云

宋代 韓元吉
風景新亭舊往還,誰能舉目較河山。 宦情老去秋多感,官事忙時夜始閒。 窗外杭梧風瑟縮,竹間亂石雨淙潺。 青燈已作江湖夢,同約歸期早晚間。
fēng jǐng xīn tíng jiù wǎng huán   shuí néng jiào shān  
huàn qíng lǎo qiū duō gǎn   guān shì máng shí shǐ xián  
chuāng wài háng fēng suō   zhú jiān luàn shí cóng chán  
qīng dēng zuò jiāng mèng   tóng yuē guī zǎo wǎn jiān