夜坐有感

宋代 施樞
不為名所累,應是得安居。客夢方知幻,身謀反似疏。 風高秋塞遠,雨急夜窗虛。猶望收來效,頻翻舊讀書。
wéi míng suǒ lèi   yìng shì ān mèng fāng zhī huàn shēn   móu fǎn shì shū    
fēng gāo qiū sāi yuǎn   chuāng yóu wàng shōu lái xiào pín   fān jiù shū