夜坐有感

宋代 呂本中
五更月落雞未鳴,小爐殘火猶晶熒。道人強起理衰疾,不聞松聲聞雨聲。 跏趺坐穩百念去,豈有宿夢令神驚。平生於世萬事懶,況復今茲飽憂患。 中原北望四千里,三年不見南飛雁。著身天涯未為遠,所至風沙莫深嘆。 時寒但趁僧房火,日暖可赴鄰家飯。嶺南無瘴便可老,江頭有酒猶堪喚。 嗟哉寧子不自休,辛苦飯牛過夜半。
gēng yuè luò wèi míng   xiǎo cán huǒ yóu jīng yíng dào rén qiáng shuāi   wén sōng shēng wén shēng    
jiā zuò wěn bǎi niàn   yǒu 宿 mèng lìng shén jīng píng shēng shì wàn shì lǎn kuàng   jīn bǎo yōu huàn    
zhōng yuán běi wàng qiān   sān nián jiàn nán fēi yàn zhù shēn tiān wèi wèi yuǎn suǒ   zhì fēng shā shēn tàn    
shí hán dàn chèn sēng fáng huǒ   nuǎn lín jiā fàn lǐng zhàng biàn 便 lǎo jiāng   tóu yǒu jiǔ yóu kān huàn    
jiē zāi níng xiū   xīn fàn niú guò bàn