夜坐庭中

宋代 陸游
人靜風褰幔,更闌露泫衣。 暗窗飢鼠齧,空廡冷螢飛。 歲月背人去,鄉閭何日歸?脫巾還感嘆,殘發不勝稀。
rén jìng fēng qiān màn   gēng lán xuàn  
àn chuāng shǔ niè   kōng lěng yíng fēi  
suì yuè bèi rén   xiāng guī   tuō jīn hái gǎn tàn   cán shèng