夜坐僧樓

明代 李寄
為客何妨此,傷心是故鄉。一聲孤雁過,幾葉亂風當。 暗坐兼無影,虛檐易有霜。翻思在秦楚,猶是景淒涼。
wèi fáng   shāng xīn shì xiāng shēng yàn guò   luàn fēng dāng
àn zuò jiān yǐng   yán yǒu shuāng fān zài qín chǔ   yóu shì jǐng liáng