夜坐寄正夫

宋代 鄭獬
月落如玉虹,飛過梧桐枝。 開懷待歸風,如與佳人期。 白雲嬌娞嫷,綠樹涼參差。 安得餌瓊華,慰此終夕飢。
yuè luò hóng   fēi guò tóng zhī  
kāi huái dài guī fēng   jiā rén  
bái yún jiāo něi tuǒ   shù liáng cēn  
ān ěr qióng huá   wèi zhōng