夜坐風雨忽至

宋代 黎廷瑞
山中夜半風雨來,板扉竹戶如人開。 孤燈淡淡吹欲死,飢烏啞啞啼更哀。 青陽甫達諸火滿,素志無伸華發催。 於呼聞道亦未晚,策驥千里毋徘徊。
shān zhōng bàn fēng lái   bǎn fēi zhú rén kāi
dēng dàn dàn chuī   gèng āi
qīng yáng zhū huǒ mǎn 滿   zhì shēn huá cuī
wén dào wèi wǎn   qiān pái huái