夜坐

宋代 陸游
葉盡木無聲,天高夜自明。 映窗燈半滅,掠野雁孤征。 瓦裂人間事,雲浮身後名。 惟應托長鑱,寂寞送浮生。
jǐn shēng   tiān gāo míng  
yìng chuāng dēng bàn miè   lüè yàn zhēng  
liè rén jiān shì   yún shēn hòu míng  
wéi yīng tuō zhǎng chán   sòng shēng