夜坐

宋代 楊萬里
夜永留清坐,詩臞稱病客。 溪鳴風處停,月濕露中松。 喜事何曾夢,燈花誑殺儂。 欲歸歸已得,歸得卻無悰。
yǒng liú qīng zuò   shī chēng bìng  
míng fēng chù tíng   yuè shī zhōng sōng  
shì zēng mèng   dēng huā kuáng shā nóng  
guī guī   guī què cóng